vdragon
06-01-2009, 04:04 PM
[Bạn phải đăng ký làm thành viên mới thấy được link]
Bài hát này vốn rất quen thuộc với chúng ta nhưng mới đây vdragon mới biết nó có nguyên bản là tiếng Nhật cũng như 1 số thông tin về nó.
Lyrics:(Romanji)
Kuchi wo kiku no ga Umaku narimashita
Donna yoishireta Hito ni demo
Kuchi wo kiku no ga Umaku narimashita
RU-JU hiku tabini Wakarimasu
Ano hito oikakete Kono machi e tsuita koro wa
Mada RU-JU wa tada hitotsu usu zakura
Ano hito oikakete Kurikaesu hito chigae
Itsu ka naki narete
Kuchi wo kiku no ga Umaku narimashita
RU-JU hiku tabi ni Wakarimasu
Tsukuri warai ga Umaku nari mashita
Kokoro najimenai Hito ni demo
Tsukuri warai ga Umaku nari mashita
RU-JU hiku tabi ni Wakarimasu
* Umareta toki kara watari dori mo wataru ki de
Tsubasa wo tsukuro koto mo shirumaini
Ki ga tsukya kagami mo wasureta keta usuzakura
Okashi na iyo to warau
Tsukuri warai ga Umaku nari mashita
Ru-ju hiku tabi ni Wakarimasu
Repeat *
Chuyện kể rằng, những năm trước kia ở Nhật Bản, khi thiếu nữ trang điểm thì màu son môi được chọn thường là màu hồng nhạt của hoa anh đào, bởi vì nó hợp với khuôn mặt thơ ngây và làn da trắng. Có một cô gái rời bỏ thị trấn quê hương bé nhỏ để lên thành phố làm việc với thỏi son hồng trong hành trang. Thực ra, cô đã ra đi theo tiếng gọi của bóng hình chàng thanh niên đồng hương mà cô thầm yêu trộm nhớ. Cuộc sống ở thành phố vốn khắc nghiệt và lại càng khó khăn gấp bội với cô gái trẻ một thân một mình từ quê lên. Để tồn tại, để nuôi hy vọng tìm thấy được tình yêu của mình, cô làm một cái nghề mà hàng ngày phải phục vụ những người đàn ông đủ các tầng lớp khác nhau. Và khi trang điểm tiếp khách, cô gái vẫn sử dụng thỏi son màu hồng nhạt giản dị ngày nào...
Thời gian qua đi, cô gái thấy mình nói chuyện ngày càng duyên. Cô có thể cười với bất kỳ ai, kể cả là chưa từng quen biết. Cô gái chợt nhận ra điều ấy khi ngồi tô môi và nhìn lại mình trong gương. Thành phố quá rộng lớn và rồi cô gái vẫn không thể nào tìm thấy người mình thương. Đôi lần, vì quá mong mỏi có được tình yêu, cô gái đã trao tình yêu lầm chỗ và cứ thế, cứ thế, hình bóng xưa kia mãi đâu chẳng thấy, chỉ có những đắng cay, tủi nhục khiến cô gái trở nên quen với việc khóc thầm hằng đêm. Một ngày kia, khi lại ngồi trang điểm trước tấm gương, cô gái bỗng thấy màu son hồng nhạt mộc mạc ngày nào không còn hợp với khuôn mặt mình nữa...
Câu chuyện buồn (có lẽ là về một Geisha – kỹ nữ) này chính là nội dung của bài hát “Ru-ju (Thỏi son)” được nữ ca sĩ Miyuki Nakajima sáng tác và trình diễn lần đầu tiên vào năm 1977. Miyuki là ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên cực kỳ nổi tiếng ở Nhật Bản, cô cùng thế hệ với Mayumi Itsuwa (Miyuki sinh năm 1952). Miyuki trong sự nghiệp của mình đã bán được trên 21 triệu album; những album của cô trong khoảng thời gian 1979-1986 luôn có mặt trong top3 bảng xếp hạng Oricon (Billboard của Nhật). Cô cũng là người viết nhạc cho rất nhiều bài hát thuộc hàng top-hit cho các ca sĩ khác. Miyuki là nữ ca sĩ duy nhất của J-pop được chỉ định vào làm việc ở Bộ Giáo dục phụ trách Nhật ngữ.
Năm 1992, trở về Hồng Kông sau chuyến đi Mỹ để học cũng như để nghĩ suy cho hướng đi trong âm nhạc, ca sĩ Faye Wong (Vương Phi, nổi tiếng ở Việt Nam với ca khúc “Eyes on me” trong game Final Fantasy 8, khi đó chị chưa là "Diva của châu Á") quyết định cho “Người phụ nữ mỏng manh (Fragile Woman)” sử dụng “Thỏi son” trong album tiếng Quảng Đông - “Coming home” của mình. Kết quả, “Fragile Woman” đã “tàn sát” các bảng bảng xếp hạng bán đĩa nhạc ở Hồng Kông và đưa Faye Wong trở thành một “vương phi” thật sự của làng nhạc Hoa. Trước Vương Phi đã có một số ca sĩ khác dùng “Thỏi son” nhưng không thu được kết quả tốt. Dẫu rằng thành công của Vương Phi không hoàn toàn do “Thỏi son” mang lại, nhưng chắc hẳn sau này khi đã ở trên đỉnh cao của một siêu sao, có lúc cô sẽ thầm cảm ơn Miyuki Nakajima.
Và không chỉ Vương Phi mới cần nói lời cảm ơn tới Miyuki, có một ca sĩ người Việt cũng nên làm điều đó. Đấy là Như Quỳnh. Năm 1993 khi mới nhập cư sang Mỹ, Như Quỳnh chỉ như một ngôi sao nhỏ, lờ mờ trên bầu trời ca nhạc hải ngoại. Năm 1994, cô được mời thử giọng ở hãng đĩa Asia, hợp đồng được ký. Tháng 5 năm 1995, album đầu tay của Như Quỳnh mang tên “Chuyện hoa sim” ra mắt. Và ca khúc “Người tình mùa đông” trong album này là ca khúc đã mang giọng hát của cô đến khắp các nhà hàng, quán cafe, quán nước... suốt một thời gian dài, không chỉ ở hải ngoại mà còn ở cả quê hương cô.
Còn đây là link bài hát trên nhaccuatui.com
[Bạn phải đăng ký làm thành viên mới thấy được link]
(Source :Kazenka's blog)
Bài hát này vốn rất quen thuộc với chúng ta nhưng mới đây vdragon mới biết nó có nguyên bản là tiếng Nhật cũng như 1 số thông tin về nó.
Lyrics:(Romanji)
Kuchi wo kiku no ga Umaku narimashita
Donna yoishireta Hito ni demo
Kuchi wo kiku no ga Umaku narimashita
RU-JU hiku tabini Wakarimasu
Ano hito oikakete Kono machi e tsuita koro wa
Mada RU-JU wa tada hitotsu usu zakura
Ano hito oikakete Kurikaesu hito chigae
Itsu ka naki narete
Kuchi wo kiku no ga Umaku narimashita
RU-JU hiku tabi ni Wakarimasu
Tsukuri warai ga Umaku nari mashita
Kokoro najimenai Hito ni demo
Tsukuri warai ga Umaku nari mashita
RU-JU hiku tabi ni Wakarimasu
* Umareta toki kara watari dori mo wataru ki de
Tsubasa wo tsukuro koto mo shirumaini
Ki ga tsukya kagami mo wasureta keta usuzakura
Okashi na iyo to warau
Tsukuri warai ga Umaku nari mashita
Ru-ju hiku tabi ni Wakarimasu
Repeat *
Chuyện kể rằng, những năm trước kia ở Nhật Bản, khi thiếu nữ trang điểm thì màu son môi được chọn thường là màu hồng nhạt của hoa anh đào, bởi vì nó hợp với khuôn mặt thơ ngây và làn da trắng. Có một cô gái rời bỏ thị trấn quê hương bé nhỏ để lên thành phố làm việc với thỏi son hồng trong hành trang. Thực ra, cô đã ra đi theo tiếng gọi của bóng hình chàng thanh niên đồng hương mà cô thầm yêu trộm nhớ. Cuộc sống ở thành phố vốn khắc nghiệt và lại càng khó khăn gấp bội với cô gái trẻ một thân một mình từ quê lên. Để tồn tại, để nuôi hy vọng tìm thấy được tình yêu của mình, cô làm một cái nghề mà hàng ngày phải phục vụ những người đàn ông đủ các tầng lớp khác nhau. Và khi trang điểm tiếp khách, cô gái vẫn sử dụng thỏi son màu hồng nhạt giản dị ngày nào...
Thời gian qua đi, cô gái thấy mình nói chuyện ngày càng duyên. Cô có thể cười với bất kỳ ai, kể cả là chưa từng quen biết. Cô gái chợt nhận ra điều ấy khi ngồi tô môi và nhìn lại mình trong gương. Thành phố quá rộng lớn và rồi cô gái vẫn không thể nào tìm thấy người mình thương. Đôi lần, vì quá mong mỏi có được tình yêu, cô gái đã trao tình yêu lầm chỗ và cứ thế, cứ thế, hình bóng xưa kia mãi đâu chẳng thấy, chỉ có những đắng cay, tủi nhục khiến cô gái trở nên quen với việc khóc thầm hằng đêm. Một ngày kia, khi lại ngồi trang điểm trước tấm gương, cô gái bỗng thấy màu son hồng nhạt mộc mạc ngày nào không còn hợp với khuôn mặt mình nữa...
Câu chuyện buồn (có lẽ là về một Geisha – kỹ nữ) này chính là nội dung của bài hát “Ru-ju (Thỏi son)” được nữ ca sĩ Miyuki Nakajima sáng tác và trình diễn lần đầu tiên vào năm 1977. Miyuki là ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên cực kỳ nổi tiếng ở Nhật Bản, cô cùng thế hệ với Mayumi Itsuwa (Miyuki sinh năm 1952). Miyuki trong sự nghiệp của mình đã bán được trên 21 triệu album; những album của cô trong khoảng thời gian 1979-1986 luôn có mặt trong top3 bảng xếp hạng Oricon (Billboard của Nhật). Cô cũng là người viết nhạc cho rất nhiều bài hát thuộc hàng top-hit cho các ca sĩ khác. Miyuki là nữ ca sĩ duy nhất của J-pop được chỉ định vào làm việc ở Bộ Giáo dục phụ trách Nhật ngữ.
Năm 1992, trở về Hồng Kông sau chuyến đi Mỹ để học cũng như để nghĩ suy cho hướng đi trong âm nhạc, ca sĩ Faye Wong (Vương Phi, nổi tiếng ở Việt Nam với ca khúc “Eyes on me” trong game Final Fantasy 8, khi đó chị chưa là "Diva của châu Á") quyết định cho “Người phụ nữ mỏng manh (Fragile Woman)” sử dụng “Thỏi son” trong album tiếng Quảng Đông - “Coming home” của mình. Kết quả, “Fragile Woman” đã “tàn sát” các bảng bảng xếp hạng bán đĩa nhạc ở Hồng Kông và đưa Faye Wong trở thành một “vương phi” thật sự của làng nhạc Hoa. Trước Vương Phi đã có một số ca sĩ khác dùng “Thỏi son” nhưng không thu được kết quả tốt. Dẫu rằng thành công của Vương Phi không hoàn toàn do “Thỏi son” mang lại, nhưng chắc hẳn sau này khi đã ở trên đỉnh cao của một siêu sao, có lúc cô sẽ thầm cảm ơn Miyuki Nakajima.
Và không chỉ Vương Phi mới cần nói lời cảm ơn tới Miyuki, có một ca sĩ người Việt cũng nên làm điều đó. Đấy là Như Quỳnh. Năm 1993 khi mới nhập cư sang Mỹ, Như Quỳnh chỉ như một ngôi sao nhỏ, lờ mờ trên bầu trời ca nhạc hải ngoại. Năm 1994, cô được mời thử giọng ở hãng đĩa Asia, hợp đồng được ký. Tháng 5 năm 1995, album đầu tay của Như Quỳnh mang tên “Chuyện hoa sim” ra mắt. Và ca khúc “Người tình mùa đông” trong album này là ca khúc đã mang giọng hát của cô đến khắp các nhà hàng, quán cafe, quán nước... suốt một thời gian dài, không chỉ ở hải ngoại mà còn ở cả quê hương cô.
Còn đây là link bài hát trên nhaccuatui.com
[Bạn phải đăng ký làm thành viên mới thấy được link]
(Source :Kazenka's blog)